Just don't follow your shadow, he said. You have to be careful not to follow, even if it does rise.
Spoiler
One Hundred Shadows, tiểu thuyết đầu tay của Hwang Jungeun, kể về cuộc sống của những con người nhỏ bé làm việc tại các cửa hàng buôn bán/tu sửa thiết bị thuộc một khu trung tâm điện tử lâu đời nằm giữa lòng Seoul hiện đại. Khi môi trường sống bị đe dọa bởi những quyết định vô tình của tầng lớp giàu có hơn và nhiều quyền lực hơn, bóng của họ - những người gần như vô danh (chỉ được gọi bằng họ hoặc bằng tên không họ), luôn mấp mé ở rìa của một xã hội không quan tâm nhiều lắm đến những tồn tại ở rìa- dần dần tách khỏi họ, đứng dậy và lấn át sự sống.
Buồn và u ám - gợi nhớ đến khu công nghiệp thời những năm 80 trong Cô gái viết nỗi cô đơn của Shin Kyung Sook - nhưng qua một điểm nhìn hiện đại và nhiều trìu mến cùng một ngòi bút tiết chế hơn, những mảnh đời lẩn khuất trong năm tòa nhà cũ nát nối liền với nhau theo nhiều cách dị thường của Hwang Jungeun hiện lên cô đơn mà không thê lương, ấm áp mà không ủy mị, nhen nhóm hy vọng nhưng tinh tế chứ không dàn trải và quá lộ liễu khiến người đọc (hoặc ít nhất là tôi) mệt nhoài.
Mỗi con người ở đó đều có một chuyện đời riêng, siêu thực theo những cách ám ảnh khác nhau, nhưng đều chung nhau một điểm là, bóng của họ đã-đang-hay sắp “đứng dậy” đè nén họ thật sâu xuống tận cùng của sự sống. Bởi vậy họ thường dặn dò nhau không được đi theo cái bóng khi nó sống dậy khỏi mình, hoặc thậm chí họ đi tìm, cố gắng nắm tay kéo người đã lỡ chân đi theo bóng của mình trở về.
Như Eungyo và Mujae, hai người trẻ tuổi sống thầm lặng và không tương lai giữa sự lâu năm quen thuộc đang trên bờ vực đổ vỡ.
Eungyo và Mujae, một chuyện tình không một lần nhắc tới từ “yêu”, không những cuộc hẹn hò chủ định, không hứa hẹn, không những cử chỉ thân mật
chỉ có những cuộc đối thoại như độc thoại khi mà lời người nọ liên tục lẩn vào lời người kia,
đôi ba bữa ăn bộc phát với những món bình dân được miêu tả đầy cẩn trọng,
một món quà gieo hy vọng, một cú điện thoại đến trễ nhiều ngày lại đúng vào hôm mất điện, một tối muộn cùng nhau đánh cầu lông để xua đi cơn mất ngủ ám ảnh,
và hai cái nắm tay.
Yếu tố huyền ảo trong tác phẩm này của Hwang Jungeun có thể không hoàn toàn mới mẻ, nhưng đem lại hiệu quả tối đa, ở đây đó là khiến hiện thực thật và sống động hết mức có thể, không phải lười nhác ảo chỉ để cho ảo.
Những đoạn hội thoại không rạch ròi ai là người đang nói/kể cũng tăng thêm “nồng độ” huyền ảo. Bất cứ nhân vật nào, khi kể chuyện đời mình sẽ được đột ngột mà khéo léo đôn lên trước nhất để người đọc, thường phải đến lúc nghe hết chuyện mới nhận ra người vừa kể cho mình nghe đó là ai và đôi khi cũng không tránh khỏi nhầm lẫn, nhưng đồng thời lại đặc biệt tập trung và quan tâm hơn đến nhân vật đang được giới thiệu với mình.
Cuốn sách mỏng, bảy chương như bảy bài thơ dài vẽ nên những quang cảnh đô thị chưa được bộc lộ nhiều của Hàn Quốc hiện đại qua các sản phẩm văn hóa đại chúng (và dù là cảnh đô thị nhưng lại cứ khiến nhớ tới Tales from Outer Suburbia của Shaun Tan là như nào!), chạm tới nhiều vấn đề cũng như mâu thuẫn của xã hội nhưng tuyệt đối chưa bao giờ có ý muốn gồng mình nhồi nhét chính trị, có chăng đó chỉ là cách Hwang Jeungeun bộc lộ sự quan tâm đến những số phận bên lề, ngoài rìa, bị bỏ lại phía sau của một xã hội phát triển quá vội. Đọc văn Hwang Jungeun, có thể cảm nhận rõ rệt tình cảm chị dành cho các nhân vật của mình, và có lẽ đây là điều ghi điểm nhiều nhất với tôi. Ở bản tiếng Hàn, Hwang Jungeun dành trọn phần lời tác giả để viết một bài thơ dành cho Eungyo và Mujae, mong rằng thế giới tàn nhẫn này sẽ bớt bạo tàn với họ và cầu cho trên con đường đêm đang đi họ sẽ gặp được một ai đó. (Ở phần lời tác giả một tác phẩm mà tôi rất thích khác, truyện vừa [b: Kong's Garden|25911445|Kong's Garden (K-Fiction 006)|Hwang Jung-eun|https://images.gr-assets.com/books/1436921686s/25911445.jpg|45798458], chị cũng bộc lộ sự trăn trở về nhân vật chính của mình, về những biến cố sẽ xảy đến tiếp với cô ấy sau khi tác phẩm đã kết thúc.)
What are you so worried about, Eungyo?
It's too dark.
Of course it's dark, it's nighttime.
But it's too dark it doesn't seem possible that we'll make it to somewhere bright.
It's so dark, you don't know who we might run into. Could be anyone.
Anyone would do, I said, that's why we're going. I'd happy to run into anyone right now. And if we do, won't they be just as startled, given that we could be anyone too?
Are we ghosts? we wonder. Who could tell, this late at night. We might be ghosts seeking others of our kind, walking under a pale moon.
Just don't follow your shadow, he said. You have to be careful not to follow, even if it does rise.
Spoiler
One Hundred Shadows, tiểu thuyết đầu tay của Hwang Jungeun, kể về cuộc sống của những con người nhỏ bé làm việc tại các cửa hàng buôn bán/tu sửa thiết bị thuộc một khu trung tâm điện tử lâu đời nằm giữa lòng Seoul hiện đại. Khi môi trường sống bị đe dọa bởi những quyết định vô tình của tầng lớp giàu có hơn và nhiều quyền lực hơn, bóng của họ - những người gần như vô danh (chỉ được gọi bằng họ hoặc bằng tên không họ), luôn mấp mé ở rìa của một xã hội không quan tâm nhiều lắm đến những tồn tại ở rìa- dần dần tách khỏi họ, đứng dậy và lấn át sự sống.
Buồn và u ám - gợi nhớ đến khu công nghiệp thời những năm 80 trong Cô gái viết nỗi cô đơn của Shin Kyung Sook - nhưng qua một điểm nhìn hiện đại và nhiều trìu mến cùng một ngòi bút tiết chế hơn, những mảnh đời lẩn khuất trong năm tòa nhà cũ nát nối liền với nhau theo nhiều cách dị thường của Hwang Jungeun hiện lên cô đơn mà không thê lương, ấm áp mà không ủy mị, nhen nhóm hy vọng nhưng tinh tế chứ không dàn trải và quá lộ liễu khiến người đọc (hoặc ít nhất là tôi) mệt nhoài.
Mỗi con người ở đó đều có một chuyện đời riêng, siêu thực theo những cách ám ảnh khác nhau, nhưng đều chung nhau một điểm là, bóng của họ đã-đang-hay sắp “đứng dậy” đè nén họ thật sâu xuống tận cùng của sự sống. Bởi vậy họ thường dặn dò nhau không được đi theo cái bóng khi nó sống dậy khỏi mình, hoặc thậm chí họ đi tìm, cố gắng nắm tay kéo người đã lỡ chân đi theo bóng của mình trở về.
Như Eungyo và Mujae, hai người trẻ tuổi sống thầm lặng và không tương lai giữa sự lâu năm quen thuộc đang trên bờ vực đổ vỡ.
Eungyo và Mujae, một chuyện tình không một lần nhắc tới từ “yêu”, không những cuộc hẹn hò chủ định, không hứa hẹn, không những cử chỉ thân mật
chỉ có những cuộc đối thoại như độc thoại khi mà lời người nọ liên tục lẩn vào lời người kia,
đôi ba bữa ăn bộc phát với những món bình dân được miêu tả đầy cẩn trọng,
một món quà gieo hy vọng, một cú điện thoại đến trễ nhiều ngày lại đúng vào hôm mất điện, một tối muộn cùng nhau đánh cầu lông để xua đi cơn mất ngủ ám ảnh,
và hai cái nắm tay.
Yếu tố huyền ảo trong tác phẩm này của Hwang Jungeun có thể không hoàn toàn mới mẻ, nhưng đem lại hiệu quả tối đa, ở đây đó là khiến hiện thực thật và sống động hết mức có thể, không phải lười nhác ảo chỉ để cho ảo.
Những đoạn hội thoại không rạch ròi ai là người đang nói/kể cũng tăng thêm “nồng độ” huyền ảo. Bất cứ nhân vật nào, khi kể chuyện đời mình sẽ được đột ngột mà khéo léo đôn lên trước nhất để người đọc, thường phải đến lúc nghe hết chuyện mới nhận ra người vừa kể cho mình nghe đó là ai và đôi khi cũng không tránh khỏi nhầm lẫn, nhưng đồng thời lại đặc biệt tập trung và quan tâm hơn đến nhân vật đang được giới thiệu với mình.
Cuốn sách mỏng, bảy chương như bảy bài thơ dài vẽ nên những quang cảnh đô thị chưa được bộc lộ nhiều của Hàn Quốc hiện đại qua các sản phẩm văn hóa đại chúng (và dù là cảnh đô thị nhưng lại cứ khiến nhớ tới Tales from Outer Suburbia của Shaun Tan là như nào!), chạm tới nhiều vấn đề cũng như mâu thuẫn của xã hội nhưng tuyệt đối chưa bao giờ có ý muốn gồng mình nhồi nhét chính trị, có chăng đó chỉ là cách Hwang Jeungeun bộc lộ sự quan tâm đến những số phận bên lề, ngoài rìa, bị bỏ lại phía sau của một xã hội phát triển quá vội. Đọc văn Hwang Jungeun, có thể cảm nhận rõ rệt tình cảm chị dành cho các nhân vật của mình, và có lẽ đây là điều ghi điểm nhiều nhất với tôi. Ở bản tiếng Hàn, Hwang Jungeun dành trọn phần lời tác giả để viết một bài thơ dành cho Eungyo và Mujae, mong rằng thế giới tàn nhẫn này sẽ bớt bạo tàn với họ và cầu cho trên con đường đêm đang đi họ sẽ gặp được một ai đó. (Ở phần lời tác giả một tác phẩm mà tôi rất thích khác, truyện vừa [b: Kong's Garden|25911445|Kong's Garden (K-Fiction 006)|Hwang Jung-eun|https://images.gr-assets.com/books/1436921686s/25911445.jpg|45798458], chị cũng bộc lộ sự trăn trở về nhân vật chính của mình, về những biến cố sẽ xảy đến tiếp với cô ấy sau khi tác phẩm đã kết thúc.)
What are you so worried about, Eungyo?
It's too dark.
Of course it's dark, it's nighttime.
But it's too dark it doesn't seem possible that we'll make it to somewhere bright.
It's so dark, you don't know who we might run into. Could be anyone.
Anyone would do, I said, that's why we're going. I'd happy to run into anyone right now. And if we do, won't they be just as startled, given that we could be anyone too?
Are we ghosts? we wonder. Who could tell, this late at night. We might be ghosts seeking others of our kind, walking under a pale moon.
3.5
đọc xong vào một ngày nắng nóng kỷ lục nên cái thế giới gần tận thế tuyết xám rơi mãi không ngớt trong truyện thật là có tính giải nhiệt huhu
truyện thì cũng đơn giản thôi, sự là ở một thành phố không tên nọ không nhớ từ bao giờ khí hậu bắt đầu biến đổi thất thường, trước là mưa đỏ sau rốt là tuyết xám, rơi mãi rơi mãi đến độ dần dà người ta không còn phân biệt được mùa, không còn thời tiết cũng không còn thời gian, những văn minh của một thành phố hiện đại cũng từng bước lụi tànrồi người ta nối đuôi nhau xếp hàng để đi lánh nạn, về một nơi không ai biết là nơi nào vì chưa từng có một ai trở về, họ được gọi là người xámnhưng cũng có những người không chịu trở thành người xám nối hàng băng tuyết tiến tới một đích đến vô định, họ là một đôi tình nhân cùng chú chó và những vị khách khác thường của họtrong cái ngày được coi là cuối cùng, hai người quyết định ở bên nhau trong cái công ten nơ của chàng trai vốn làm nghề chữa giày, cùng nhau trải qua đủ mọi cung bậc của tình yêu, cùng chăm sóc chú chó già yếu và tiếp những vị khách không hẹn mà cùng ghé vào một ngàylý do hai người ở lại thành phố chỉ đơn giản là bởi họ yêu nhau chưa được bao lâu, những gì chưa thể làm với nhau nhiều hơn rất nhiều những gì họ đã làm với nhau (họ thậm chí còn chưa trải qua một Giáng sinh nào cùng nhau) vì thế, dù chỉ là một ngày cuối cùng thôi họ cũng không muốn rời người mình yêu ;_;truyện có 179 chương (?) bắt đầu từ 179 đếm ngược về 0trở đi trở lại trong truyện là câu "Người ta nói Nó sắp đến.", như tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ không còn nhiều giá trị trong một thế giới sắp đi dến hồi kếtvì đọc cuốn này với kỳ vọng nhiều chút về yếu tố lãng mạn nên có hơi hẫng hụt, cảm giác tác giả lướt qua yếu tố này quá, nhưng cũng có thể chỉ cố ý vậy chăng, bởi có một đoạn khá hay, cô người yêu nghĩ xem nếu ngày mai vẫn đến, nếu hôm nay chưa phải là ngày cuối cùng, cô có thể cùng người yêu làm được những gì, cuối cùng chỉ để ngạc nhiên rằng hẳn hai người cũng sẽ chẳng làm được gì nhiều khác ngày hôm nay ở trong cái công ten nơ này - cùng nhau im lặng, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau chăm sóc chú chó già 0.5 sao dành cho phần lời tác giả, cái tên "bi tráng" (tạm dịch là "Không ngày tháng", nghe tiếng Việt thì vậy thôi á - mượn lời một reviewer nào đó trên một trang mua sách online) và bìa sách đẹp (phù phiếm)
3.5
đọc xong vào một ngày nắng nóng kỷ lục nên cái thế giới gần tận thế tuyết xám rơi mãi không ngớt trong truyện thật là có tính giải nhiệt huhu
truyện thì cũng đơn giản thôi, sự là ở một thành phố không tên nọ không nhớ từ bao giờ khí hậu bắt đầu biến đổi thất thường, trước là mưa đỏ sau rốt là tuyết xám, rơi mãi rơi mãi đến độ dần dà người ta không còn phân biệt được mùa, không còn thời tiết cũng không còn thời gian, những văn minh của một thành phố hiện đại cũng từng bước lụi tànrồi người ta nối đuôi nhau xếp hàng để đi lánh nạn, về một nơi không ai biết là nơi nào vì chưa từng có một ai trở về, họ được gọi là người xámnhưng cũng có những người không chịu trở thành người xám nối hàng băng tuyết tiến tới một đích đến vô định, họ là một đôi tình nhân cùng chú chó và những vị khách khác thường của họtrong cái ngày được coi là cuối cùng, hai người quyết định ở bên nhau trong cái công ten nơ của chàng trai vốn làm nghề chữa giày, cùng nhau trải qua đủ mọi cung bậc của tình yêu, cùng chăm sóc chú chó già yếu và tiếp những vị khách không hẹn mà cùng ghé vào một ngàylý do hai người ở lại thành phố chỉ đơn giản là bởi họ yêu nhau chưa được bao lâu, những gì chưa thể làm với nhau nhiều hơn rất nhiều những gì họ đã làm với nhau (họ thậm chí còn chưa trải qua một Giáng sinh nào cùng nhau) vì thế, dù chỉ là một ngày cuối cùng thôi họ cũng không muốn rời người mình yêu ;_;truyện có 179 chương (?) bắt đầu từ 179 đếm ngược về 0trở đi trở lại trong truyện là câu "Người ta nói Nó sắp đến.", như tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ không còn nhiều giá trị trong một thế giới sắp đi dến hồi kếtvì đọc cuốn này với kỳ vọng nhiều chút về yếu tố lãng mạn nên có hơi hẫng hụt, cảm giác tác giả lướt qua yếu tố này quá, nhưng cũng có thể chỉ cố ý vậy chăng, bởi có một đoạn khá hay, cô người yêu nghĩ xem nếu ngày mai vẫn đến, nếu hôm nay chưa phải là ngày cuối cùng, cô có thể cùng người yêu làm được những gì, cuối cùng chỉ để ngạc nhiên rằng hẳn hai người cũng sẽ chẳng làm được gì nhiều khác ngày hôm nay ở trong cái công ten nơ này - cùng nhau im lặng, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau chăm sóc chú chó già 0.5 sao dành cho phần lời tác giả, cái tên "bi tráng" (tạm dịch là "Không ngày tháng", nghe tiếng Việt thì vậy thôi á - mượn lời một reviewer nào đó trên một trang mua sách online) và bìa sách đẹp (phù phiếm)
sau khi đọc xong cuốn này (thực ra là một truyện ngắn song ngữ Hàn-Anh) + một nửa cuốn tiểu thuyết khác (có thể coi là gần như nổi nhất ở Hàn) của Hwang Jung Eun thì dám nói chị là nữ tác giả Hàn Quốc mình thích nhất trong số các tác giả đã đọc quá :”nữ tính, da diết nhưng thản nhiên và không đến mức ủy mị (ở nhiều chỗ) như Shin Kyung Sook, có chạm đến nhiều vấn đề xã hội nhưng gần gũi - cảm giác như chạm vào được/ như là chuyện của mình - chứ không to tát (đôi khi) lên gân và tạo cảm giác xa cách như Han Kang, cool nhưng không lạnh lùng như Jo Kyung Rancách viết ảo ảo cũng không khiến mình thấy khiên cưỡng nên mình rất thích :”“từng đọc được review đúng một câu về văn của chị trên một diễn đàn tạp nham nọ mà đến giờ vẫn nhớ và tâm đắc mãi, và cũng nghĩ có lẽ không thể viết về văn của chị đúng hơn, là: “cô độc nhưng rất ấm áp”sự ấm áp có lẽ đến từ cách chị nghĩ về và “đối xử” với các nhân vật của mình, đặc biệt là các nhân vật nữnhư ở phần lời tác giả Kong's Garden chị có viết như thế này (dù lúc mới đọc ở bìa 4 mình đã không nghĩ nó quá đặc biệt, nhưng sau khi đọc xong câu cuối cùng của truyện rồi đọc lại thì mới thật là cảm động: I wrote this short story in the summer. I believe it was probably when summer was changing to fall. I still sometimes think about the narrator of this short story. How did she spend her day today? How will she spend it tomorrow?)cuốn này là truyện ngắn nên cũng chẳng biết viết về nó thế nào để không spoil ha ha (liên quan?) chỉ muốn nói là mình chọn cuốn này của chị để đọc đầu tiên chỉ bởi bạn nhân vật chính làm ở một hiệu sách tọa dưới tầng hầm của một tòa nhà buôn bán :””“I'm still doing the same sort of things. I still work and experience things that embarrass me, although not to the degree that they would bother me too much. If I feel too embarrassed to stand it any longer, then I quit and never come back. Of course, this doesn't happen very often. I hope that if I have to move to another neighborhood there'll be a lot of acacia trees there too. Still even if I end up in a neighborhood without a single acacia tree, I'm sure I'll end up adjusting to it all pretty well.How am I? I'm doing the same.
sau khi đọc xong cuốn này (thực ra là một truyện ngắn song ngữ Hàn-Anh) + một nửa cuốn tiểu thuyết khác (có thể coi là gần như nổi nhất ở Hàn) của Hwang Jung Eun thì dám nói chị là nữ tác giả Hàn Quốc mình thích nhất trong số các tác giả đã đọc quá :”nữ tính, da diết nhưng thản nhiên và không đến mức ủy mị (ở nhiều chỗ) như Shin Kyung Sook, có chạm đến nhiều vấn đề xã hội nhưng gần gũi - cảm giác như chạm vào được/ như là chuyện của mình - chứ không to tát (đôi khi) lên gân và tạo cảm giác xa cách như Han Kang, cool nhưng không lạnh lùng như Jo Kyung Rancách viết ảo ảo cũng không khiến mình thấy khiên cưỡng nên mình rất thích :”“từng đọc được review đúng một câu về văn của chị trên một diễn đàn tạp nham nọ mà đến giờ vẫn nhớ và tâm đắc mãi, và cũng nghĩ có lẽ không thể viết về văn của chị đúng hơn, là: “cô độc nhưng rất ấm áp”sự ấm áp có lẽ đến từ cách chị nghĩ về và “đối xử” với các nhân vật của mình, đặc biệt là các nhân vật nữnhư ở phần lời tác giả Kong's Garden chị có viết như thế này (dù lúc mới đọc ở bìa 4 mình đã không nghĩ nó quá đặc biệt, nhưng sau khi đọc xong câu cuối cùng của truyện rồi đọc lại thì mới thật là cảm động: I wrote this short story in the summer. I believe it was probably when summer was changing to fall. I still sometimes think about the narrator of this short story. How did she spend her day today? How will she spend it tomorrow?)cuốn này là truyện ngắn nên cũng chẳng biết viết về nó thế nào để không spoil ha ha (liên quan?) chỉ muốn nói là mình chọn cuốn này của chị để đọc đầu tiên chỉ bởi bạn nhân vật chính làm ở một hiệu sách tọa dưới tầng hầm của một tòa nhà buôn bán :””“I'm still doing the same sort of things. I still work and experience things that embarrass me, although not to the degree that they would bother me too much. If I feel too embarrassed to stand it any longer, then I quit and never come back. Of course, this doesn't happen very often. I hope that if I have to move to another neighborhood there'll be a lot of acacia trees there too. Still even if I end up in a neighborhood without a single acacia tree, I'm sure I'll end up adjusting to it all pretty well.How am I? I'm doing the same.
My plan was to never get married. I was going to be an art monster instead. Women almost never become art monsters because art monsters only concern themselves with art, never mundane things. Nabokov didn't even fold his own umbrella. Vera licked his stamps for him.
book is too devastating to handle
“It can't pay attention
What slips into the system
A light touch, a whisper that puts you to sleep
Don't sympathize with the mystery disease
All it is is a feeling,
Pain in a dress too revealing,
A lost bond an old friend who likes what it sees
You can't shake off the mystery disease
Lovers in a past life
Meet in the street close to midnight,
A last look sweet like the end of a dream,
Then fall back into the mystery disease
Go on, tell your symptoms to me
It's not in any of the books you can read
It's no fun to face what you don't get to be,
But what's one more to the mystery disease?
Floating impatience
Snuffs my limited sapience
Black smoke as soon as the pressure's released
Deep space sighs, the mystery disease
Consumed by a weakness
Cut with perpetual unrest
You see stars, sunsets blurred through a screen,
Trap what you want, waste what you need
And when the west wind sweeps through the leaves,
Emperors of history fall to their knees
Small fronds can't see the wood for the trees,
Left in the dust of the mystery disease”